Truyện ngắn: Chắc là có thể tin được

Truyện ngắn: Chắc là có thể tin được

(Sức Khỏe – khoe24h) Chung cư cao cấp, tầng mười, phòng ở góc, tràn trề nắng vàng buổi sáng mùa thu.

Tôi bình thản chờ đợi sự quan sát của bà bầu. Tôi đã quen với kiểu nhìn này, cũng đúng thôi, chọn người để giao cục cưng của mình là rất quan trọng. Tôi đặt hai bàn tay của mình úp lên đầu gối, là một cách tôi tự giới thiệu. Những ngón tay tôi mềm mại, và sạch sẽ, móng cắt ngắn, không sơn cho dù chỉ là màu bóng.

Ánh mắt dời từ đôi bàn tay lướt lên mặt tôi, và giọng nói nhẹ nhàng:

–  Em trẻ quá. Tôi cứ tưởng người tắm em bé phải tầm tuổi trung niên.

Chủ nhà nào lần đầu tiên gặp tôi cũng nói câu này, cứ như sự trẻ trung của tôi là điểm trừ. Nhưng sau đó thì họ luôn giới thiệu tôi cho bạn bè của họ.

Vậy nên tôi coi câu nói này như một dịp để tôi tự giới thiệu:

–  Em có hai năm làm nghề này rồi.

–  Hai năm?

Giọng nói cao lên cùng với cái nhướng mày ngạc nhiên biến thâm niên hai năm của tôi ấn tượng hơn là tôi muốn tỏ ra.

–  Vậy là em tiếp xúc với nhiều bà đẻ rồi phải không?

Tôi gật đầu.

–  Chắc là em biết cách chăm sóc bà đẻ?

Tôi lưỡng lự giữa gật đầu và lắc đầu. Công việc của tôi thường xuyên phải tiếp xúc với bà đẻ, rồi thì tôi đâm ra biết hết mọi việc. Có những cặp vợ chồng trẻ tự loay hoay với nhau và ngoài tắm em bé họ còn nhờ tôi đủ thứ việc khác, có những bà bầu được cả hai bên nội ngoại xúm lại và tôi chứng kiến bao nhiêu giận hờn vì bà ngoại kiêng cữ kiểu này và bà nội kiêng cữ kiểu kia và rồi thì đó trở thành kinh nghiệm của tôi.

–  Tôi là bà mẹ đơn thân – Bà bầu nói với nụ cười mỉm.

–  Dạ…

Tôi trả lời và ngậm đoạn còn lại “có sao đâu” suýt tuột ra khỏi miệng, dáng vẻ sang trọng và tự tin kia rõ ràng không cần thông cảm.

–  Tôi định nhờ một người giúp mọi việc khi tôi nằm ổ, nhưng mà… – Nụ cười mỉm lại xuất hiện – Nói thật là tôi không thích có thêm người lạ lui tới trong nhà mình. Vậy em nuôi bà đẻ luôn được không? Giá cả không quan trọng với tôi. Cho tới khi tôi không còn phải kiêng cữ.

Hai tiếng “kiêng cữ’ thoát ra khỏi đôi môi tô son đỏ như một tiếng cười giễu.

Tiếng cười giễu đó khiến tôi nổi cơn tự ái. Tôi vốn chỉ tắm em bé, chưa bao giờ chăm sóc một bà đẻ từ a tới z, đây là ca đầu tiên nhưng tôi sẽ cho cô biết nuôi bà đẻ không chỉ là làm việc nhà như một đầy tớ. Đâu phải vô cớ mà những bà mẹ sinh con đầu lòng thường hay về nhà bà ngoại.

–  Bắt đầu từ ngày mai em tới đây đi. Bác sĩ nói tôi còn khoảng mười ngày nữa. Vậy trong mười ngày đó em cứ coi tôi như bà đẻ – Cô lại cười – Làm nháp. Nếu không ổn thì tôi sẽ nhờ người khác.

Nuôi bà đẻ nháp. Nghe mà buồn cười. Nhìn cô thật kiêu hãnh và cao ngạo.

Tôi sẽ không đợi cô nói nhờ người khác, tôi sẽ tự chấm dứt nếu không khiến được cô thôi cái kiểu cười đó đi.

Tôi đã chứng kiến nhiều bà ngoại quát lên “Con không chịu nghe lời má kiêng cữ thì sau này đừng có trách”.

Tạp chí Sức Khỏe, khoe24h, truyện ngắn Nguyên Hương, truyện ngắn tết, chắc là có thể tin được, truyện ngắn hay
Ảnh minh họa internet

******Tôi bắt đầu bằng viết ra danh sách những món ăn rồi đưa cho cô. Lúc đó, cô đang ngồi lún người trong ghế bành, bàn tay với những cái móng vuông sơn xanh cầm cái iPhone áp vô tai và cười khúc khích.

Cô hạ cái điện thoại xuống, đôi mắt viền mi đen nhánh nhướng mắt đọc tên từng món, rồi ngón tay sơn đỏ dí vô dòng chữ “canh cá nấu ngót cà chua”.

–  Bà đẻ ăn chua được à? – Cô nhấn mạnh.

–  Cà chua khác với dưa cải chua và những món chua khác – Tôi trả lời.

–  Tôi tưởng mình chỉ được ăn thịt nạc heo kho tiêu và đậu cô-ve luộc thôi.

Nghe là biết cô cũng có tìm hiểu qua. Tôi nói:

–  Về chuyện ăn thì mình nên nghe theo lời khuyên của bác sĩ thời hiện tại, nhưng mà chuyện khác thì nên làm theo lời khuyên của mấy bà nội bà ngoại.

–  Chuyện khác là chuyện gì?

–  Chị không được dùng điện thoại.

Cô nhíu mày:

–  Em nói lại đi. Tôi không được cái gì?

–  Đang nằm ổ thì chị không được nói chuyện điện thoại vì không nên trả lời bất kỳ ai khi mà chị không nhìn thấy mặt người đó, ngay cả khi có người gõ cửa và gọi tên chị thì chị cũng không nên trả lời cho tới khi người đó bước vô phòng và chị nhìn thấy mặt họ.

–  Tại sao?

–  Vì nếu chị nói chuyện mà không thấy mặt người đang trò chuyện với mình thì sau này chị sẽ sinh tính nói lịu.

–  Nói lịu là sao?

–  Là chị sinh tật nói một mình, hoặc là nghe ai nói gì đó thì chị sẽ thực hiện cái lệnh đó một cách vô thức.

Cô trợn mắt:

–  Vậy à? Em nói thật à? Em đã thấy ai bị cái bịnh… cái gì mà em vừa nói đó, à, lịu… Em đã thấy ai bị như vậy chưa?

–  Có lần em thấy bà bán đậu hũ đang gánh đi trên đường bỗng ngừng lại rồi bưng khạp đậu đổ ùm. Sau mới nghe má em kể, biết bà ta bị bịnh nói lịu cho nên mấy người chơi ác, gặp bà ta ở đâu là la lên “Đổ đậu đi cho nhẹ gánh”. Vậy là bà ta đổ.

–  Trời. Ghê quá. Nhưng mà chẳng lẽ tôi cắt đứt liên lạc với mọi người suốt thời gian nằm ổ à? Ờ… – Hai con mắt hạ xuống chớp chớp – Tôi sẽ dặn mọi người nhắn tin hoặc liên lạc qua email. Còn gì đặc biệt nữa không?

–  Chị lau sạch sơn móng tay đi, lỡ em bé bị dị ứng với hóa chất, và cắt ngắn móng tay luôn.

Cô xòe mười ngón tay thon thả ra trước mặt, nở nụ cười quen thuộc:

–  Em giống bà cô khó tính quá à.

–  Có thể vô tình chị cào trúng em bé, nhất là khi chị vừa ngủ vừa cho con bú.

Màu đỏ loang nhanh trên mặt cô khiến tôi bối rối. Điều tôi vừa nói có gì sai? Nụ cười giễu biến mất sau đôi môi mím lại:

–  Ờ, lỡ mà tôi ngủ mơ gặp ai đó và tôi muốn cào xé họ.

******

Em bé nào cũng giống nhau, ngủ rất nhiều, khóc vang khi đòi bú, khóc vang khi tã lót bị ướt… Khuôn mặt thỉnh thoảng ánh lên nụ cười thiên thần mà những bà nội bà ngoại nói đó là khi em bé được bà mụ nựng.

Nhưng không gian của bé có mẹ đơn thân thì rất khác với bé có mẹ có ba.

Có mẹ có ba rất ồn ào, kiểu ồn ào cố – gắng – để – không – vang – tiếng – động. Bên nội bên ngoại tíu tít đem quà tới, họ xông xuống bếp bằng những – bước – chân – gượng – nhẹ, ai cũng có kinh nghiệm riêng của mình về món ăn để bà đẻ tiết ra được nhiều sữa nhất và ai cũng nồng nhiệt truyền lại kinh nghiệm đó. Cái tủ lạnh chẳng mấy chốc mà đầy ụ những quà là quà đến nỗi thành câu nói đùa mà rất có lý “Vợ đẻ mà ông chồng tăng cân vù vù”. Rồi thì họ hàng và bạn bè rón ra rón rén bước vô phòng bà đẻ trước con mắt giám sát của bà nội hoặc bà ngoại. Không được nói to kẻo em bé giật mình, điều này đồng nghĩa với phải tắt điện thoại di động như đang dự cuộc họp quan trọng, không được khen em bé kháu khỉnh kẻo ma quỷ hờn ghen, không được và không được… Có rất nhiều không được phép trong không gian mà em bé đang ngự trị. Và rồi nếu tối hôm đó em bé khóc hoài không chịu nín thì danh sách những người tới thăm vào ngày hôm đó được liệt kê cẩn thận để tìm cho ra kẻ nặng vía. Lần sau kẻ đó mà tới thăm nữa thì chỉ được ngồi ngoài phòng khách mà thôi.

Bé của mẹ đơn thân thì sự ồn ào vang lên tí chút vào những ngày đầu tiên, vài người bạn tới thăm, cất lời khen ngợi em bé xinh quá và rất giống mẹ, câu hỏi “Cần tớ giúp gì thì cứ nói nghe” lập lại nhiều lần và bà đẻ lắc đầu “Cảm ơn, tớ tự lo được mà”.

Tôi đợi cô mở điện thoại để tôi nhắc cô không nên đọc chữ nhiều sợ mai mốt chưa già đã bị mờ mắt nhưng mà cô chỉ liếc qua rồi tắt máy, có vẻ như không có nhiều người gởi tin nhắn cho cô và cũng không tin nhắn nào quá dài. Tôi nhận ra cô hay bất chợt cầm lấy điện thoại cho dù trước đó chẳng có tiếng bíp nào.

Rồi chỉ còn lại cô với em bé, và tôi. Cô nựng con bằng nụ cười dịu dàng như đôi môi đó chưa từng bao giờ cười giễu chưa từng bao giờ nói nanh nọc, rồi cô hỏi tôi, giọng như năn nỉ “Nói thật đi, em thấy bé giống tôi không?”.

Một đứa con nít còn trong tháng suốt ngày nhắm tít mắt ngủ, mũi và miệng lún giữa hai cái má phúng phính như ông Địa, thật khó mà biết nó giống ai. Nhưng mà tôi cũng gật đầu cho cô vui.

Tạp chí Sức Khỏe, khoe24h, truyện ngắn Nguyên Hương, truyện ngắn tết, chắc là có thể tin được, truyện ngắn hay
Ảnh minh họa internet

Lạ lùng là tôi muốn cô vui. Thật lòng. Tôi thôi không nhớ tới tiếng cười giễu khiến tôi tự ái. Tôi nấu những món mà cô thích ăn, tôi muốn cô ăn được nhiều. Tôi tìm mua lá vằng về nấu ép cô uống. Mỗi lần cô nhìn tôi tắm em bé, tôi giải thích cho cô vì sao phải thế này, vì sao phải thế kia. Tôi muốn sau khi tôi đi, cô sẽ biết cách chăm sóc em bé thật hoàn hảo, điều không dễ gì đối với những bà mẹ có con đầu lòng cho dù đã được bà nội bà ngoại căn dặn tận tình.Ba tháng mười ngày trôi qua. Ngày cuối cùng, tôi đi chợ mua những thứ cần cho cô và em bé, đủ dùng cho hai tuần, giúp cô bớt bận bịu trong hai tuần nữa.

Rồi tôi hôn em bé, nhận tiền lương, và tạm biệt hai mẹ con.

Đưa tôi ra cửa, hơi lạnh của gió mùa đông thổi tràn qua tấm rèm, cô so vai ngập ngừng:

–  Tôi mời em ở lại… thời gian lâu mau tùy em, tôi thì muốn em ở lại đây luôn.

Tôi lắc đầu. Bỗng còn lại chỉ hai mẹ con, thật sợ hãi. Nhưng tôi chỉ là người nuôi bà đẻ. Tôi không thể ở với cô mãi mãi. Tôi bỗng nhớ có lần nhìn thấy cô cúi xuống em bé với nụ hôn như muốn cuốn bé trở lại vô bụng mình.

–  Sẽ có ngày chị bế bé về thăm quê ngoại. Lúc đó thì bé tha hồ có đông người bồng bế – Ngừng một chút, tôi bật ra – Và biết đâu chị sẽ bế bé về thăm quê nội nữa.

Đó lần lần đầu tiên tôi cho phép mình xía vô chuyện riêng của cô, cũng vì không khí chia tay bịn rịn và vì gió mùa đông lạnh khiến dáng vẻ của cô rất khác với lần đầu tiên tôi gặp. Buột miệng nói xong, tôi tưởng cô nổi giận, nhưng cô chỉ cười nhẹ, ánh mắt nhìn tôi như vừa nghe một lời chúc vui thoáng qua.

******

Hai năm trôi qua, từ lời giới thiệu của cô, tôi quen biết thêm mấy bà mẹ đơn thân nữa. Không phải bà mẹ đơn thân nào cũng đủ sức tới cùng cho nên tôi tình cờ được chọn để gởi gắm bí mật bật ra trong phút giây. Để rồi đôi khi, tình cờ gặp người đàn ông của bà mẹ đơn thân đó, trong tôi cứ trào lên thắc mắc không biết ông ta có đang nghĩ tới? Có? Không? Có?…

Xuân hạ thu đông… Đứa bé con của bà mẹ đơn thân sinh ra trong mùa nào cũng lạnh. Lạnh vắng tiếng chúc tụng, lạnh vắng những ồn ào cố gượng nhẹ, lạnh vắng những tranh cãi của kiêng cữ bị chê lạc hậu, lạnh vắng những câu hỏi ngốc ngốc của người đàn ông mới lên chức bố khiến bà nội bà ngoại bật cười và lạnh vắng cả những cuộc cãi cọ giận hờn của mẹ cha.

Tôi nhận ra mình hay nghĩ tới những bà mẹ đơn thân và những em bé vẫn chưa biết mình chỉ có mẹ. Có lẽ má tôi nói đúng, công việc này khiến tôi quẩn quanh và đâm ra quẩn quanh.

–  Con định chừng nào lấy chồng đây? – Má tôi sốt ruột hỏi khi không khí cuối năm tràn về và nhà hàng xóm có con gái trạc tuổi tôi vừa gởi tấm thiệp hồng – Sao con lại chọn cho mình cái nghề đó hả?

Tôi đâu có được chọn nghề cho mình. Học trung cấp nữ hộ sinh xong, ra trường không xin được việc, người quen thấy tôi rảnh nên ngày nào cũng nhờ tắm em bé mới sinh, vậy là tôi có nghề tắm em bé, rồi tôi gặp cô và sau đó là nghề nuôi bà đẻ. Như má tôi nói, nếu tiếp tục nghề này, tôi sẽ không lấy được chồng bởi vì tôi chẳng có cơ hội giao tiếp rộng rãi. Chưa kể là tôi cảm thấy sợ sợ… Làm sao để tin ai đó là của riêng mình?

Thôi được rồi, tấm thiệp hồng của cô bạn hàng xóm thật tình là có làm tôi xốn xang. Tôi sẽ đi thăm lại những bà mẹ và thông báo cho họ biết là tôi bỏ nghề, từ nay đừng giới thiệu tôi với ai nữa. Qua năm tôi sẽ mở một… ờ, một quầy bán áo quần trẻ em chẳng hạn. Có vẻ như tôi có duyên với công việc dính dáng tới em bé.

******

Tạp chí Sức Khỏe, khoe24h, truyện ngắn Nguyên Hương, truyện ngắn tết, chắc là có thể tin được, truyện ngắn hay

Chung cư cao cấp, tầng mười. Thang máy chật chội vì tay ai cũng xách đầy những gói những túi dán nhãn “Chúc mừng năm mới”, trong tay tôi cũng có một hộp mứt làm quà cho em bé. Không quen biết mà ai cũng sẵn sàng mỉm cười với người bên cạnh. Không khí mùa xuân râm ran trên từng bước chân đi về những căn hộ. Tôi đi ngang một cánh cửa bay mùi tiệc tùng thơm lừng.Tôi tới phòng ở góc. Mở cửa cho tôi là người đàn ông mặc quần lửng và áo thun rộng thùng thình. Trên nền nhà bừa bộn cánh quạt và mấy tấm rèm cửa. Không khí dọn dẹp đón năm mới.

–  Hai mẹ con vừa đi đâu đó, chị vô nhà đợi một chút nghe. Xin lỗi, đang bừa bãi quá.

Cách ăn mặc của người đàn ông cho thấy là mẹ con cô không còn một mình nữa. Tôi thấy vui vui trong lòng.

–  Tôi có việc phải đi – Tôi đặt hộp mứt lên bàn – Nhờ anh nói lại với chị là có Quỳnh tới thăm.

–  Cô là Quỳnh? – Người đàn ông kêu lên – Cô là người chăm sóc em gái tôi và cháu tôi? Cô là người khuyên em tôi bế cháu về thăm ngoại?

–  …

Nhìn hộp mứt, người đàn ông mỉm cười chìa tay ra:

–  Rất mừng là hôm nay em tôi nhờ tôi tới dọn dẹp nhà cửa.

Anh em nhà này đều có tính kiêu kiêu, rõ ràng vậy, bàn tay đang dọn dẹp bụi bặm mà lại đòi bắt tay tôi sao?

Nhưng giọng nói nồng nhiệt và ánh nhìn ấm áp thì không bụi bặm. Ô, mình dễ tin vậy sao? Nhưng mà… ông anh thương em gái một mình mà tới dọn dẹp giùm thì chắc là có thể tin được.

Tôi chìa tay mình ra.

Nguyên Hương
Tạp chí Sức Khỏe

Phản hồi của bạn

Cùng chuyên mục

Bệnh nhân vui tính: Nhận thuốc Bảo hiểm y tế - Coi chừng cầm nhầm

Khi có bệnh, phải đi khám bằng thẻ Bảo hiểm y tế (BHYT) và bạn được bác sĩ cho toa thuốc… và bước cuối cùng trong hành trình đi khám chính là nhận thuốc tại …

Đố vui Tháng 10/2019 - Có 06 chữ cái

TS. BS Lê Văn Nhân KẾT QUẢ TRÚNG THƯỞNG THÁNG 8/2019 - Xin chúc mừng: Vũ Thị Thu Hà Trần Hoàng Sơn Nguyễn Thị Thanh Nhã Tòa soạn sẽ chọn 03 bạn tìm ra đáp án hàng dọc đúng nhất, …

Thẻ BHYT Sử dụng thẻ liệu có quá rắc rối?

Năm 2019, báo cáo của Chính phủ ước tính, toàn quốc có khoảng 85 triệu người tham gia BHYT, đạt tỷ lệ bao phủ 89,8% dân số. Tuy nhiên, không phải toàn bộ những người …

Đố vui Tháng 9/2019 - Có 24 chữ cái

Kết quả kỳ trước RỐI LOẠN TÂM THẦN DO RƯỢU Theo các con số thống kê, tại Việt Nam, hơn 50% người trưởng thành và hơn 70% đàn ông có sử dụng rượu bia, số người lạm …

Bệnh nhân vui tính: Trăm sự nhờ Bác sĩ

Ở thời buổi bây giờ, lên mạng xã hội thì ai cũng hùng hùng hổ hổ, chém sa sả đòi hỏi bác sĩ phải thế này - bác sĩ phải thế kia… ấy vậy mà …

Hỗ trợ 24/7
Gửi câu hỏi