Điều dưỡng viên phòng hồi sức tích cực – Những cuộc chạy đua với thời gian

Có rất nhiều lý do để chúng ta chọn ngành Y. Trong đó, cứu người là lẽ sống, là nghĩa cử cao quý khiến bao người sẵn sàng hy sinh: hy sinh tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất để miệt mài trên giảng đường, hy sinh hạnh phúc gia đình để đổi lấy sự sống cho nhiều người khác. Học, làm nghề Y vốn đã vất vả. Làm ở khoa Gây mê Hồi sứcđiều trị Đau, nhất là phòng Hồi sức tích cực vất vả càng bội phần so với các khoa khác.

 

Đây là một trong những khoa lâm sàng trọng yếu, chịu trách nhiệm chăm sóc – điều trị những người bệnh nặng và nguy kịch nhất tại Hệ thống Bệnh viện SAIGONITO. Tất bật như con thoi, luôn chân luôn tay, miệt mài từ sáng tới tối và qua đêm, là hình ảnh quen thuộc của những điều dưỡng tại khoa này nhưng có mấy ai thấu hiểu! Nửa đêm được hệ thống cấp cứu báo, một trường hợp hôn mê, ngừng tuần hoàn vô cùng nguy kịch được cấp cứu tại bệnh phòng và chuyển đến khoa Hồi sức tích cực. Bước chân đi lại thoăn thoắt, tay thao tác nhanh nhẹn, gương mặt tập trung cao độ, thần kinh căng như dây đàn, xen lẫn là tiếng bíp của máy thở, máy theo dõi chức năng sống của người bệnh, tiếng xe tiêm đẩy lạch cạch, tiếng thở dài của các người bệnh nằm giường kế bên… Không ai bảo ai, các điều dưỡng đều khẩn trương, tập trung cấp cứu, tuân thủ theo y lệnh của bác sĩ để kịp thời cứu lấy tính mạng của người bệnh. Chỉ đến khi người bệnh vượt qua cơn nguy kịch, nhịp tim và huyết áp ổn định trở lại, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, sau đó họ không được nghỉ ngơi mà lại tiếp tục túc trực theo dõi chỉ số sinh tồn, máy thở, truyền dịch và bổ sung thuốc cho nhiều người bệnh nguy kịch khác đang nằm tại khoa. Người điều dưỡng khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện còn phải cùng bác sĩ thực hiện các thủ thuật đặc biệt trong theo dõi, điều trị và chăm sóc cho tất cả người bệnh. Có ai, ngay cả trong ngành y tế, thấu hiểu và cảm nhận được môi trường làm việc căng thẳng nhất bệnh viện. Nhiều bệnh nhân gần như vô thức, phản xạ chậm, nằm hôn mê nguy kịch, buộc phải cách ly người nhà để bác sĩ theo dõi. Ngoài thực hiện y lệnh của bác sĩ thì tất cả việc ăn uống, vệ sinh cá nhân, chăm sóc toàn diện cho người bệnh đều do một tay điều dưỡng thực hiện, hạn chế người nhà vào tiếp xúc, thăm nuôi để giảm nguy cơ nhiễm khuẩn, lây chéo, bảo đảm môi trường sạch sẽ, yên tĩnh cho người bệnh phục hồi. Ở đây điều dưỡng không chỉ đơn giản cho thuốc, tiêm, truyền dịch, thay băng mà còn chăm sóc bệnh nhân như người nhà của mình, từ việc đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, cho đến lau người, dọn vệ sinh, điều dưỡng phải tiếp xúc trực tiếp với các người bệnh mắc đủ mọi loại bệnh khác nhau, tiềm ẩn nguy cơ lây nhiễm: HIV/AIDS, viêm gan B, C… hay trong quá trình sử dụng hóa chất. Dù làm việc trong môi trường độc hại, nguy hiểm và áp lực quá tải của công việc, song họ vẫn luôn đặt sức khoẻ người bệnh lên hàng đầu, chăm sóc hết lòng, nỗ lực hết sức không kể ngày đêm để mang lại niềm vui, hạnh phúc cho người bệnh và gia đình họ.

Trực đêm còn vất vả và căng thẳng hơn, bởi chỉ có 2 đến 3 người thay nhau chăm sóc, theo dõi liên tục cho nhiều người bệnh mà hầu như họ đều lớn tuổi và bệnh lý nặng nề, để kịp thời phát hiện dấu hiệu bất thường báo cho bác sĩ điều trị, mỗi ca trực đêm ở đây như một cuộc chạy đua với thời gian, chợp mắt, ngã lưng có lẽ là điều hiếm hoi. Làm nghề điều dưỡng, nhất là ở khoa Hồi sức tích cực luôn cần phải có tình yêu với công việc thì mới chăm sóc tốt cho người bệnh được.

Ngoài công việc, điều dưỡng viên cũng phải chịu nhiều áp lực khác, nhất là từ người bệnh và người nhà, bởi không phải ai cũng hợp tác tốt với nhân viên y tế. Người bệnh lớn tuổi rối loạn nhận thức sau chấn thương và phẫu thuật, giật tung ống thở oxy, các dây truyền dịch và các dụng cụ máy theo dõi khác bất kỳ lúc nào, la hét quậy phá suốt đêm, có người bị loạn thần vừa uống thuốc xong lại đòi uống tiếp, cáu gắt bực bội vô cớ, tinh thần hoảng loạn… đôi khi người bệnh và gia đình có thái độ, hành động cư xử không đúng mực. Áp lực công việc đè nặng, rồi chịu đựng thêm phần bức xúc, cáu gắt vô cớ của người bệnh, nên những lúc như vậy không thể tránh khỏi nỗi buồn. Nhưng rồi họ vẫn tươi cười, chăm sóc và ân cần tiếp xúc bằng lời nói nhẹ nhàng để an ủi người bệnh, đồng thời khéo léo chăm sóc vết thương cho người bệnh loạn thần, thiếu hợp tác. Thấy người bệnh mình chăm sóc phục hồi sức khỏe và tinh thần từng ngày chính là động lực lớn nhất giúp họ vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Cũng nhờ họ mà người bệnh được tiếp thêm nghị lực sống và chiến đấu với bệnh tật, nhờ họ mà thương hiệu bệnh viện trong sự nghiệp chăm sóc sức khoẻ nhân dân ngày càng được nâng cao.

TS. BS Lê Văn Chung

Trưởng khoa Gây mê Hồi sức

Bệnh viện SAIGONITO

Theo Tạp chí Sức Khỏe 

 

 

 

 

Phản hồi của bạn

Cùng chuyên mục

Bệnh tiêu chảy mùa nắng

Thời tiết đã bước vào mùa hè, mùa nắng nóng. Đây cũng là mùa gia tăng các bệnh liên quan đến tiêu hóa, trong đó có tiêu chảy. Vì sao và nên thế nào? Vì sao …

Bác sỹ ơi, mồ hôi nách phải làm sao?

Tăng tiết mồ hôi nách là một bệnh khá phổ biến, nhất là ở người trẻ tuổi. Bệnh chiếm tỷ lệ khoảng 1% dân số, thường kết hợp với tăng tiết mồ hôi tay, chân, …

Cớ sao gừng chưa già hết cay?!

Theo cảnh báo của Tổ Chức Y Tế (WHO) số nạn nhân của tình trạng “trên bảo dưới không thèm nghe” sẽ tiếp tục tăng nhanh trong thập niên trước mặt! Chuyện chắc chắn không …

Cớ sao chuyện gì cũng quên?

Đãng trí, thậm chí lú lẫn, thường được mặc định như chuyện khó tránh của người cao tuổi. Dễ hiểu vì khi về già mấy ai không là nạn nhân của thiểu năng tuần hoàn …

Sơ cứu khi bị rắn độc cắn

Theo ghi nhận, cứ vào mùa mưa số bệnh nhân nhập viện cấp cứu do rắn độc cắn lại gia tăng. Khi bị rắn độc cắn, nếu chậm trễ trong việc điều trị hoặc sơ …

Hỗ trợ 24/7
Gửi câu hỏi