Cập nhật điều trị viêm mũi xoang cấp thông thường

điều trị viêm mũi xoang cấp

Giới thiệu

Viêm mũi xoang cấp là thuật ngữ chỉ tình trạng viêm với các triệu chứng nghẹt mũi, chảy mũi, rối loạn khứu giác và đau giữa mặt, bệnh diễn biến và chấm dứt trong vòng 4 tuần. Thuật ngữ viêm mũi xoang thường được gọi chung là “viêm xoang” vì viêm xoang hiếm khi xảy ra mà không có sự xuất hiện đồng thời với viêm niêm mạc mũi.

Căn nguyên phổ biến nhất của viêm mũi xoang cấp là virus. Việc điều trị viêm mũi xoang do siêu vi tập trung vào việc kiểm soát triệu chứng vì bệnh này thường tự khỏi trong vòng 7 đến 10 ngày. Tình trạng bội nhiễm vi khuẩn chỉ xảy ra trong 0,5% – 2% sau đợt viêm mũi xoang cấp do siêu vi. Viêm mũi xoang do vi khuẩn cấp tính – VMXCVK cũng có thể là một bệnh tự khỏi. Bệnh nhân được điều trị triệu chứng và theo dõi hoặc điều trị bằng kháng sinh khi có dấu hiệu bội nhiễm vi khuẩn. Hiếm khi bệnh nhân VMXCVK phát triển các biến chứng nghiêm trọng ở ổ mắt, nội so (áp xe não, viêm màng não), viêm xoang do nấm xâm lấn, viêm xoang cấp do nhiễm khuẩn bệnh viện.

Điều trị bệnh nhân viêm xoang cấp tính

Bệnh nhân bị viêm mũi xoang cấp tính do vi rút (AVRS) được xử trí bằng chăm sóc hỗ trợ. Không có phương pháp điều trị nào khả dĩ rút ngắn diễn biến lâm sàng của bệnh.

Theo diễn biến tự nhiên – dù triệu chứng của bệnh có thể không hết hoàn toàn trong vòng 10 ngày nhưng dự kiến sẽ cải thiện. Những bệnh nhân không cải thiện sau ≥10 ngày điều trị triệu chứng có nhiều khả năng bị VMXCVK và nên được thay đổi phương cách điều trị thích hợp.

Điều trị triệu chứng

Xử trí triệu chứng đối với viêm mũi xoang cấp tính (ARS), kể cả do vi rút và vi khuẩn, nhằm mục đích làm giảm các triệu chứng nghẹt mũi và chảy mũi cũng như các triệu chứng toàn thân như sốt và mệt mỏi. Các thuốc có thể được sử dụng trong giai đoạn này bao gồm:

điều trị viêm mũi xoang cấp

  • Thuốc giảm đau và hạ sốt được như thuốc chống viêm không steroid (NSAID) và acetaminophen để giảm đau và hạ sốt cho bệnh nhân.

điều trị viêm mũi xoang cấp

  • Thuốc rửa mũi bằng nước muối: Tác dụng cơ học của việc tưới rửa bằng nước muối đẳng trương hoặc ưu trương có thể làm giảm triệu chứng bệnh, giảm nhu cầu dùng thuốc giảm đau và giúp cải thiện triệu chứng cơ năng của bệnh nhân. Nước dùng để pha dung dịch tưới rửa phải đảm bảo vô trùng hoặc nước đóng chai vì đã có báo cáo về bệnh viêm não do vi khuẩn sau khi rửa mũi nước bị nhiễm khuẩn.
  • Glucocorticoid xịt mũi – Cơ chế: Giảm viêm niêm mạc cho phép cải thiện dẫn lưu dịch nhày. Các nghiên cứu đã cho thấy hiệu quả và an toàn của thuốc glucocorticoid xịt mũi ngắn hạn cho những bệnh nhân mắc cả VMXC do vi rút và vi khuẩn. Glucocorticoid đường mũi có thể có lợi nhất cho những bệnh nhân bị đang mắc bệnh viêm mũi dị ứng.

Các thuốc khác

  • Nước muối phun sương vào mũi: Giúp tạm thời cải thiện sự thông thoáng của đường mũi bằng cách giữ ẩm và làm loãng dịch tiết. Cách tiếp cận này có thể hữu ích khi kết hợp với glucocorticoid xịt mũi.
  • Ipratropium bromide xịt mũi: Là thuốc xịt kháng cholinergic làm giảm triệu chứng chảy mũi ở những bệnh nhân có triệu chứng cảm lạnh thông thường. Tuy nhiên, thuốc không có tác dụng giảm triệu chứng nghẹt mũi ở bệnh nhân.
  • Thuốc co mạch đường uống: Thuốc co mạch (chống nghẹt mũi) đường uống có hiệu quả khi triệu chứng nghẹt mũi ảnh hưởng xấu đến hoạt động vòi nhĩ gây nên các triệu chứng ở tai. Thuốc không nên được sử dụng ho bệnh nhân mắc bệnh tim mạch, tăng huyết áp, tăng nhãn áp góc đóng, hoặc tắc nghẽn cổ bàng quang.
  • Thuốc co mạch xịt mũi: Thuốc chống co mạch tại chỗ thường được bệnh nhân tự mua và sử dụng như liệu pháp điều trị triệu chứng nghẹt mũi của mình. Cần lưu ý nếu được sử dụng, bệnh nhân nên được khuyến cáo “không sử dụng ít thuốc thông mũi không quá ba ngày liên tục” để tránh nghẹt bệnh viêm mũi do thuốc gây nên tình trạng nghẹt mũi mạn tính.
  • Thuốc kháng histamine: được sử dụng để giảm triệu chứng chảy mũi do tác dụng làm giảm dịch tiết mũi; tuy nhiên, tình trạng quá khô niêm mạc làm bệnh nhân khó chịu hơn nữa. Ngoài ra, thuốc kháng histamine có thể gây triệu chứng buồn ngủ.
  • Thuốc làm loãng chất nhầy: Thuốc làm loãng chất nhầy như guaifenesin thúc đẩy sự dẫn lưu chất nhầy dễ dàng hơn; các nghiên cứu gần đây cho thấy: Không có thử nghiệm nào được công bố để hỗ trợ việc sử dụng chúng trong viêm mũi xoang cấp.
  • Xông, Hít bằng hơi nước hay “xông hơi”: Hít không khí ấm, ẩm (hơi nước), có thể mang lại cho bệnh nhân cảm giác tắc nghẽn thoáng qua, nhưng không có bằng chứng cho thấy nó sẽ rút ngắn thời gian hoặc mức độ nghiêm trọng của các triệu chứng. Nếu xông, hít hơi vào mũi nước, người bệnh cần lưu ý đảm bảo nguồn hơi sạch, không bị nấm mốc hoặc các chất bẩn khác.

 

Viêm mũi xoang cấp tính do vi khuẩn

Đối với viêm xoang cấp do vi khuẩn, ngoài chăm sóc hỗ trợ, các lựa chọn phương cách điều trị bệnh nhân ngoại trú, trọng tâm là theo dõi tình trạng bệnh và quyết định dùng hoặc không dùng kháng sinh theo từng trường hợp cụ thể của từng bệnh nhân.

Các khuyến nghị mới đây được đưa ra trên cơ sở hướng dẫn của Hội Tai Mũi Họng- Phẫu thuật Đầu và Cổ Hoa Kỳ cập nhật dựa theo các khuyến cáo năm 2015 trước đây.

Diễn biến quá trình bệnh tự nhiên: Nhiều bệnh nhân viêm mũi xoang cấp do vi khuẩn – VMXCVK sẽ tự giảm hết mà không cần phải điều trị bằng kháng sinh. Bệnh VMXCVK hiếm khi phát triển các biến chứng của nhiễm trùng do vi khuẩn ra ngoài khoang mũi vào hệ thống thần kinh trung ương, ổ mắt, hoặc các mô xung quanh. Bệnh VMXCVK được điều trị bằng kháng sinh có thể có đợt bệnh ngắn hơn; tuy nhiên, họ cũng có thể gặp nhiều biến cố bất lợi hơn…

Chỉ định chuyển tuyến khẩn cấp: Chuyển tuyến sớm khẩn cấp là cần thiết cho những bệnh nhân có các triệu chứng liên quan đến VMXCVK phức tạp hoặc có bằng chứng về các biến chứng nặng bao gồm: sốt cao, dai dẳng hơn 39°C; có phù quanh hốc mắt, phù nề, xung huyết kết mac; có liệt dây thần kinh sọ não; di động đồng tử bất thường; sụp mi; thay đổi thị lực (nhìn đôi hoặc thị lực suy giảm); nhức đầu dữ dội; tình trạng tâm thần bị thay đổi; hoặc dấu hiệu kích ứng ở màng não.

điều trị viêm mũi xoang cấp

Theo dõi và xử trí triệu chứng: Phương pháp xử trí đang được đề nghị là theo dõi (chờ đợi theo dõi – wait and see – trong bảy ngày) dựa trên diễn biến các triệu chứng ngay cả các bệnh nhân có suy giảm miễn dịch với viêm mũi xoang cấp do vi khuẩn được theo dõi tốt (đảm bảo rằng liệu pháp kháng sinh có thể được bắt đầu nếu bệnh nhân không cải thiện hoặc xấu đi).

Đối với những bệnh nhân VMXCVK không được theo dõi tốt, thầy thuốc nên điều trị kháng sinh ngay từ khi chẩn đoán.  Kháng sinh được dùng những bệnh nhân được chẩn đoán lâm sàng VMXCVK có các triệu chứng xấu đi hoặc không cải thiện trong thời gian bảy ngày.

Chỉ định điều trị cho bệnh nhân suy giảm miễn dịch cần được đưa ra theo từng trường hợp cụ thể. Các bệnh nhân này nên được dùng kháng sinh ngay lập tức hoặc chuyển bệnh nhân đến khám tại các bác sĩ chuyên khoa.

Các bệnh nhân VMXCVK không biến chứng có thể được điều triệu chứng, theo dõi diễn biến sức khỏe chung và các bệnh đi kèm. Đây là điểm khác biệt với các hướng dẫn trước đây, vốn khuyến cáo bắt đầu sử dụng kháng sinh ngay cho những người có các triệu chứng dai dẳng hoặc dấu hiệu tương thích với viêm mũi xoang cấp tính kéo dài ≥ 10 ngày mà không có bất kỳ bằng chứng nào về sự cải thiện lâm sàng hoặc khởi phát với các triệu chứng nghiêm trọng hoặc dấu hiệu sốt cao ( ≥ 39°C  và chảy nước mũi nhay – mủ hoặc đau mặt kéo dài ít nhất ba đến bốn ngày liên tiếp khi bắt đầu bệnh, hoặc các triệu chứng hoặc triệu chứng lâm sàng trở nặng hơn trong ba đến bốn ngày được đặc trưng bởi cơn sốt mới khởi phát, nhức đầu, hoặc tăng tiết nước mũi sau một đợt nhiễm trùng đường hô hấp trên do virus điển hình kéo dài từ 5 đến 6 ngày và đã có dấu hiệu thuyên giảm “bệnh trở nặng”, vì các kết quả nghiên cứu gần đây cho thấy ngay cả các bệnh nhân này cũng có thể giảm hết mà không cần kháng sinh.

Bệnh viêm VMXCVK có thể tự giảm, hết và người bệnh có thể hồi phục mà không cần đến kháng sinh. Các nghiên cứu đánh giá hệ thống và phân tích gộp đã phát cho thấy nhóm bệnh nhân với viêm mũi xoang cấp do vi khuẩn được chẩn đoán trên lâm sàng thuyên giảm trong vòng 2 tuần mà không cần đến kháng sinh. Hơn nữa nhóm không dùng kháng sinh ít có tác dụng bất lợi do thuốc. Tuy nhiên, tỷ lệ phục hồi tự phát ở bệnh nhân VMXCVK có thể thấp hơn so với báo cáo do dựa trên lâm sàng khó phân biệt được VMXCVK và viêm mũi xoang cấp do siêu vi. Vì vậy, chỉ nên thực hiện phương pháp điều trị triệu chứng và theo dõi cho các bệnh nhân ở gần cơ sở khám bệnh, có điều kiện tái khám và theo dõi sát.

điều trị viêm mũi xoang cấp

Thuốc kháng sinh: Đối với những bệnh nhân không được theo dõi tốt, chúng ta nên bắt đầu điều trị bằng kháng sinh khi chẩn đoán VMXCVK. Ngoài ra, thuốc kháng sinh cũng nên được bắt đầu ngay cho những bệnh nhân đã được chẩn đoán và quá trình theo dõi cho thấy có các triệu chứng xấu đi hoặc không cải thiện trong khoảng thời gian bảy ngày.

Các quyết định điều trị bệnh VMXCVK có các bệnh có thể ảnh hưởng đến chức năng miễn dịch (ví dụ, bệnh tiểu đường, đang dùng thuốc glucocorticoid…) được cân nhắc theo từng trường hợp cụ thể dựa trên cân nhắc lợi và các nguy cơ tiềm ẩn.

Ngoài ra, các nghiên cứu so sánh về kháng sinh để điều trị ABRS còn hạn chế vì nhiều bệnh nhân trong nghiên cứu có thể bị viêm mũi xoang cấp do siêu vi. Vấn đề ở đây là tiêu chí xác định nhóm bệnh nhân viêm mũi xoang cấp nhiễm khuẩn để có hướng điều trị cụ thể.

Điều trị ban đầu: Hầu hết bệnh nhân VMXCVK được cho dùng kháng sinh theo kinh nghiệm. Việc lựa chọn kháng sinh dựa trên nghiên cứu về xuất độ xuất hiện của các vi khuẩn phổ biến nhất gây VMXCVK.

Bảng 1: Xuất độ vi khuẩn gây bệnh

điều trị viêm mũi xoang cấp

Đối với đa số trường hợp, kháng sinh điều trị theo kinh nghiệm ban đầu là amoxicillin hoặc amoxicillin-clavulanate. Các bệnh nhân có các yếu tố nguy cơ kháng thuốc được điều trị bằng amoxicillin-clavulanate liều cao. Các bệnh nhân không có yếu tố nguy cơ VMXCVK do phế cầu đề kháng kháng sinh – được dùng hoặc amoxicillin (500 mg uống ba lần mỗi ngày hoặc 875 mg uống hai lần mỗi ngày) hoặc amoxicillin-clavulanate (500 mg/ 125 mg uống ba lần mỗi ngày hoặc 875 mg/ 125 mg uống hai lần mỗi ngày). Việc bổ sung clavulanate vào amoxicillin cải thiện khả năng bao phủ đối với Haemophilus influenzae kháng ampicillin cũng như Moraxella catarrhalis.

Các bằng chứng ủng hộ việc sử dụng amoxicillin-clavulanate thay vì amoxicillin ở trẻ em mạnh hơn người lớn. Cần lưu ý: Tình trạng kháng thuốc của các vi khuẩn lây bệnh đường hô hấp, bao gồm cả Streptococcus pneumoniae và H. influenzae ngày càng gia tăng. Tỷ lệ kháng thuốc thay đổi theo khu vực, cao nhất là ở các nước đang phát triển.

Bệnh nhân có các yếu tố nguy cơ nhiễm phế cầu đề kháng kháng sinh – Amoxicillin-clavulanate liều cao (2g/ 125 mg viên nén giải phóng kéo dài, uống hai lần mỗi ngày) là liệu pháp ban đầu thích hợp cho những bệnh nhân có nguy cơ kháng phế cầu cao hơn hoặc đáp ứng điều trị ban đầu kém. Các yếu tố nguy cơ đối với tình trạng kháng thuốc và/ hoặc kết quả kém bao gồm:

  • Sống ở các vùng địa lý có tỷ lệ S. pneumoniae không nhạy cảm với penicillin vượt quá 10 phần trăm. Biểu đồ địa phương và khu vực về sự kháng thuốc của vi khuẩn nên được tham khảo để hiểu được xu hướng kháng thuốc trong cộng đồng địa phương.
  • Tuổi ≥65.
  • Nhập viện trong năm ngày qua.
  • Sử dụng thuốc kháng sinh trong tháng trước.
  • Có bệnh gây suy giảm miễn dịch.
  • Nhiều bệnh đi kèm (ví dụ, tiểu đường hoặc bệnh tim, gan, hoặc thận mãn tính).
  • Nhiễm trùng nặng (ví dụ, bằng chứng về nhiễm độc toàn thân với nhiệt độ ≥102°F, lo ngại về các biến chứng cấp cứu).

điều trị viêm mũi xoang cấp

Đối với các bệnh nhân có tiền sử dị ứng với penicilin – Đối với những bệnh nhân có tiền sử dị ứng với penicilin, việc lựa chọn liệu pháp ban đầu phụ thuộc vào mức độ nghiêm trọng của dị ứng.

  • Đối với bất kỳ bệnh nhân nào bị dị ứng với penicillin, doxycycline (100 mg uống hai lần mỗi ngày hoặc 200 mg uống mỗi ngày) là một thay thế hợp lý cho amoxicillin hoặc amoxicillin-clavulanate cho liệu pháp ban đầu (thuật toán 2)⁴,⁵.
  • Đối với những bệnh nhân dị ứng với penicillin có thể dung nạp cephalosporin, cephalosporin thế hệ thứ ba uống (cefixime 400 mg mỗi ngày hoặc cefpodoxime 200 mg hai lần mỗi ngày) được kê đơn có hoặc không có clindamycin (300 mg mỗi sáu giờ) là một lựa chọn khác. Đơn trị liệu với cephalosporin thế hệ thứ ba có thể phù hợp với hầu hết bệnh nhân, đặc biệt là những người không có yếu tố nguy cơ kháng thuốc.
  • Đối với bệnh nhân có các yếu tố nguy cơ kháng thuốc, việc kết hợp clindamycin và cephalosporin giúp cải thiện mức độ bao phủ đối với S. pneumoniae kháng beta-lactam, mặc dù điều này làm tăng nguy cơ tác dụng ngoại ý (ví dụ: viêm đại tràng ác tính do nhiễm Clostridium difficile).
  • Thuốc fluoroquinolon đường hô hấp (levofloxacin 750 mg hoặc 500 mg uống một lần mỗi ngày hoặc moxifloxacin 400 mg uống một lần mỗi ngày) là một lựa chọn thay thế khác cho những bệnh nhân có dị ứng với penicillin. Tuy nhiên, fluoroquinolon nên được dành cho những người không có lựa chọn điều trị khác vì nguy cơ tác dụng phụ nghiêm trọng.
  • Macrolid (clarithromycin hoặc azithromycin) và trimethoprim-sulfamethoxazole không được khuyến cáo điều trị theo kinh nghiệm vì tỷ lệ S. pneumoniae kháng thuốc cao.

Thời gian điều trị – Những bệnh nhân đang cải thiện liệu pháp kháng sinh ban đầu nên được điều trị trong một đợt từ năm đến bảy ngày. Liệu trình ngắn hơn này là hợp lý vì bằng chứng hiện có cho thấy tỷ lệ đáp ứng tương tự và có ít tác dụng phụ hơn so với các liệu trình dài hơn.

Trong một phân tích tổng hợp của 12 thử nghiệm ngẫu nhiên về VMXCVK ở người lớn, không có sự khác biệt nào được ghi nhận về tỷ lệ đáp ứng hoặc tỷ lệ tái phát so với các liệu trình ngắn (3 đến 7 ngày) và các liệu trình dài hơn (6 đến 10 ngày) của kháng sinh. Tỷ lệ các tác dụng ngoại ý thấp hơn trong 5 ngày so với các liệu trình 10 ngày. Tuy nhiên, cho đến nay, vẫn có sự không đồng nhất trong các thử nghiệm về thời gian triệu chứng và việc sử dụng thuốc hỗ trợ.

điều trị viêm mũi xoang cấp

Trong trường hợp thất bại với liệu trình ban đầu: Những trường hợp với các triệu chứng xấu đi hoặc không cải thiện trong vòng bảy ngày khi điều trị ban đầu thì chúng ta nên khám và làm xét nghiệm để chẩn đoán xác định VMXCVK và loại trừ các nguyên nhân khác.

Một phác đồ điều trị thay thế được chỉ định cho những bệnh nhân viêm mũi xoang cấp nhiễm khuẩn không biến chứng đã được xác nhận có các triệu chứng xấu đi hoặc không cho thấy một số cải thiện sau bảy ngày điều trị kháng sinh.

Có rất ít dữ liệu để hướng dẫn lựa chọn kháng sinh thay thế cho những bệnh nhân không đáp ứng với điều trị kháng sinh ban đầu. Nói chung, các lựa chọn điều trị cho những bệnh nhân không cải thiện với liệu pháp ban đầu nên có phổ hoạt tính rộng hơn và/ hoặc thuộc nhóm thuốc khác với thuốc ban đầu được sử dụng. Do đó, lựa chọn liệu pháp phụ thuộc vào liệu pháp kháng sinh ban đầu. Các lựa chọn hợp lý bao gồm:

  • Amoxicillin-clavulanate viên nén giải phóng kéo dài 2 g/ 125 mg, uống hai lần mỗi ngày.
  • Levofloxacin 500 hoặc 750 mg uống một lần mỗi ngày.
  • Moxifloxacin 400 mg uống một lần mỗi ngày.

Đối với bệnh nhân dị ứng với penicillin, các lựa chọn bao gồm:

  • Doxycycline 100 mg uống hai lần mỗi ngày hoặc 200 mg uống mỗi ngày.
  • Levofloxacin 500 hoặc 750 mg uống một lần mỗi ngày.
  • Moxifloxacin 400 mg uống một lần mỗi ngày.

Như đã lưu ý ở trên, fluoroquinolon nên được dành cho những người không có lựa chọn điều trị thay thế vì nguy cơ tác dụng phụ nghiêm trọng liên quan đến fluoroquinolon thường lớn hơn lợi ích đối với bệnh nhân viêm xoang cấp tính. Cephalosporin thế hệ thứ ba cộng với clindamycin là một kháng sinh thay thế cho fluoroquinolon; phác đồ này có phạm vi bao phủ rộng hơn doxycycline nhưng không mang lại lợi thế cụ thể nào so với amoxicillin-clavulanate. Lưu ý: Clindamycin cũng làm tăng nguy cơ nhiễm khuẩn C. difficile. Liệu trình thường dùng cho các bệnh nhân này nếu có đáp ứng tốt là 7 đến 10 ngày.

Các lý do thất bại trong điều trị bao gồm mầm bệnh kháng thuốc, dùng thuốc không đủ, bất thường về cấu trúc hoặc căn nguyên không do nhiễm trùng. Các công trình nghiên cứu thực nghiệm cho thấy sự sạch khuẩn vào ngày thứ 3, và các nghiên cứu có tương quan về phản ứng lâm sàng và vi khuẩn học. Mặc dù người lớn tuổi hoặc những người có nhiều bệnh đi kèm có thể mất nhiều thời gian hơn để giải quyết tình trạng nhiễm trùng, nhưng những người này cũng nên cho thấy một số thuyên giảm triệu chứng trong vòng năm ngày kể từ khi bắt đầu điều trị bằng kháng sinh đối với viêm mũi xoang cấp nhiễm khuẩn.

Trường hợp điều trị thất bại sau nhiều liệu trình kháng sinh đường uống: Bệnh nhân thường có đáp ứng sau đợt thứ hai của liệu pháp kháng sinh thích hợp trong vòng bảy ngày kể từ ngày bắt đầu. Những bệnh nhân thất bại đợt điều trị thứ hai nên được chụp hình ảnh và được giới thiệu đến các tuyến chuyên khoa để đánh giá thêm. Chụp cắt lớp vi tính không cản quang (CT) thích hợp trong đánh giá viêm xoang kháng điều trị để đánh giá tắc nghẽn giải phẫu. Những bệnh nhân có bất thường về giải phẫu có thể cần phải điều trị bằng phẫu thuật. Bệnh nhân cũng nên được giới thiệu đến các cơ sở có thể thực hiện xét nghiệm phết dịch tìm vi khuẩn ở khe mũi giữa nhằm xác định nguyên nhân gây bệnh.

Trường hợp bệnh tái phát sau khi điều trị bằng kháng sinh đường uống: Các trường hợp có triệu chứng tái phát trong vòng hai tuần sau khi đáp ứng với điều trị bằng đường uống ban đầu thường thể hiện tình trạng nhiễm trùng không hoàn toàn chấm dứt. Những bệnh nhân đáp ứng tốt với liệu pháp uống ban đầu và có các triệu chứng nhẹ có thể được điều trị bằng một đợt kháng sinh dài hơn. Tuy nhiên, với các bệnh nhân bị tái phát từ mức độ trung bình đến nặng, có nhiều khả năng bị vi khuẩn kháng thuốc người bác sĩ cần thay đổi loại thuốc đã chọn và/ chẩn đoán khác, với sự giúp đỡ của phim CT scan mũi-xoang.

điều trị viêm mũi xoang cấp

Nếu các triệu chứng vẫn tồn tại mặc dù đã dùng kháng sinh lặp lại từ 7 đến 10 ngày, thì phải bệnh nhân cần được chuyển lên tuyến chuyên môn cao hơn.

Không nên dùng Glucocorticoid toàn thân: Không nên dùng Glucocorticoid trong điều trị viêm mũi xoang cấp do vi trùng. Khi dùng Glucocorticoid cùng với kháng sinh, dù có thể rút ngắn thời gian cải thiện hoặc giải quyết triệu chứng, nhưng lợi ích không nhiều và Glucocorticoid toàn thân có nguy cơ tiềm ẩn tác dụng phụ lớn hơn lợi ích lâm sàng.

GS. TS. BS Phạm Kiên Hữu

Chủ tịch Chi Hội Mũi Xoang TP.HCM

Theo Tạp Chí Sức Khỏe

Phản hồi của bạn

Cùng chuyên mục

Bản tin COVID-19 ngày 20.09

Bản tin COVID-19 ngày 20.09 Bản tin được Tạp Chí Sức Khỏe tổng hợp từ 20h 19.09 – 19h 20.09 1. DIỄN BIẾN DỊCH COVID-19 (ngày 20/09) Số ca nhiễm mới được công bố trong ngày: …

Làm thế nào để chăm sóc an toàn cho mẹ và bé trong đại dịch Covid-19?

Chiều ngày 17/09/2021, Bệnh viện Hùng Vương đã tổ chức buổi tọa đàm “Chăm sóc an toàn mẹ và bé trong đại dịch Covid-19” nhằm trang bị kiến thức bổ ích, chăm sóc mẹ và …

Vaccine Covid-19 Abdala của Cuba được Bộ Y tế phê duyệt

Bộ Y tế vừa có Quyết định số 4471/QĐ-BYT về việc phê duyệt có điều kiện vaccine Abdala cho nhu cầu cấp bách trong phòng, chống dịch bệnh Covid-19. Đây là vaccine thứ 8 được …

TP.HCM: triển khai thí điểm ứng dụng “Y tế HCM”

Thời gian tới, thông qua ứng dụng “Y tế HCM”, thành phố sẽ quản lý, giám sát hiệu quả hoạt động, sinh hoạt người dân dựa trên tiêu chí an toàn về phòng chống dịch. Ứng …

COVID-19 và viêm Amiđan cấp

Có một số triệu chứng nhiễm COVID-19 và VIÊM AMIĐAN CẤP tương tự nhau, như sốt và đau họng... Chúng tôi có tổng hợp, giúp phân biệt 2 bệnh này⁽⁴⁾. COVID-19 Là bệnh truyền nhiễm do …

Hỗ trợ 24/7
Gửi câu hỏi